Cô Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi Tác giả: Mai Can Thái Thiếu Bính

Chương 501: Mặt bánh bao

Nhóm dịch: Friendship Nguồn: Mê Truyện


da của Lâm Nhược Khê thật nhẵn, cảm giác mềm mại mượt mà giống như loại tơ lụa thượng đẳng khiến Dương Thần rất thích thú.

Bạn đang xem:

Tiếp xúc đột ngột khiến nhị má Lâm Nhược Khê ửng đỏ, hành động kiểu này của Dương Thần giống như coi mình như cô học trò ấy, muốn trêu đùa mình một chút.

- Anh… Anh làm gì vậy? Lâm Nhược Khê thở gấp nói, may mà không có ai khác nhìn thấy, đường đường là giám đốc công ty xuyên quốc gia, tự nhiên bị người ta vuốt má như một đứa trẻ vậy.

Xem thêm: Máy Xay Sinh Tố Kangaroo Kg302 (Kg, Máy Xay Sinh Tố Kangaroo Kg 302 1

Dương Thần bật cười ha ha đánh trống lảng: - Oa, cưng ơi, em nhìn đằng trước xem, đến thành phố rồi, đèn đường cũng bật cả rồi, ờ…, có cần anh cài đặt cho em chút gì ăn không? MacDonald nhé? tuyệt WENDY’ S? tuyệt Hamburger? Dù sao ở nước ngoài thì cũng nên ăn chút đồ ăn nhanh nước ngoài để thể nghiệm đời sống bình dân một chút? tuyệt là xoay về Paris ăn đồ ăn Tây ngon ngon một chút? Tùy em đấy, ha ha…

Lâm Nhược Khê giận đùng đùng, cái tên này lại đột ngột chuyển chủ đề, nhưng đột nhiên cô cũng nghĩ ra một việc nên hỏi luôn: - Đúng rồi, sao anh biết chỗ này là Romilly, anh đã từng đến đây sao?

trong lòng Dương Thần thấy thật nguy hiểm, cuối cùng thì vẫn không chấp nhận cái vuốt má tê của mình, hắn giải thích: - Mặc dù tài xế đưa chúng ta đi đã cố ý đi từ phía đông bắc, nhưng chủ yếu vẫn là khiến chúng ta bị mê hoặc để trời tối anh ta sẽ đổi thành hướng đông nam, sau đó chọn một bé đường rừng không có một thành phố thị trấn nào, đây là một vụ bắt cóc được tính toán kỹ lưỡng, mặc dù biết rằng chúng ta không có cách nào liên lạc được với bên ngoài thì vẫn làm rất nhiều động tác hòng giữ bí mật.

Nếu như theo suy luận thông thường, dựa vào quãng đường đi và thời gian thì nơi mà chúng ta đến phải là quần thể Ace Wembley thuộc phía đông bắc Paris, nhưng trò này thì chỉ bịp được người khác thôi, muốn giấu anh ư, khó lắm, vậy nên khi anh tính khoảng cách thì nơi đến phải là Romilly, nhưng ban nãy khi đến kho hàng cảm giác như có rất nhiều hơi nước mà lại có tiếng nước chảy yếu, thế nên anh đoán đã đến bờ sông Seine đi qua thành phố Romilly, còn vì sao anh biết những địa điểm này thì không phải vì anh từng đến mà là vì anh đã học thuộc hết bản đồ thế giới rồi.

Học thuộc bản đồ thế giới?

mang lại dù Lâm Nhược Khê đã từng gặp bao nhiêu nhân tài kiệt xuất vào lĩnh vực kinh doanh thì cô cũng không thể nào hiểu được sao Dương Thần có thể làm được việc đó, nhìn Dương Thần một lát cô không thể tin được là người chồng trên danh nghĩa này là do mình “nhặt” từ chợ về.

Lâm Nhược Khê cù đi nhìn cảnh về đêm thành phố xinh sắn ánh đèn điện, xe cộ sắp đi vào quần thể vực nội thành, cô nói như thì thầm với chính mình: - Tại sao anh giải thích càng nhiều thì em lại càng thấy có nhiều chỗ không hiểu nhỉ?

Dương Thần nhếch miệng rồi rút ra một điếu thuốc, sau khi hút dứt ném đầu lọc thuốc ra ngoài cửa mới nói: - Thực ra rất đơn giản, đừng coi anh là người, cứ coi anh như quái vật thì không phải mọi chuyện đều rất dễ hiểu xuất xắc sao?