chủ yếu trị chiến trường xóm hội kinh tế tài chính tiếng dân văn hóa truyền thống thể dục thể thao luật pháp thế giới sức mạnh công nghệ

Thy rủ tôi phượt Osaka mùa hoa anh đào. Chả phải xin phép ai, tôi cấp tốc nhảu đồng ý luôn. Vài ba chục triệu với cửa hàng chúng tôi là số lượng không bao giờ cần nghĩ, này cũng là một nguyên nhân quan trọng. Chúng tôi sẽ mang đến Nhật vào vào cuối tháng ba, thời điểm công ty thảnh thơi công việc nhất.


Đây là lần đầu tiên tôi tới Nhật, háo hức thật. Chuyến cất cánh từ tp hà nội đến trường bay Kansai của Osaka không làm cho tôi nóng ruột chính vì có Thy. Ít khi chúng tôi có dịp cùng mọi người trong nhà lâu như thế. Đều là phần đa quý cô bận rộn. Rỉ tai chán, cả nhị vùi thân trong tấm chăn êm ái ngủ thiếp đi. Máy bay cất cánh dịp hơn 12 tiếng đêm đề nghị cũng trùng với tiếng ngủ bình thường. Lúc tỉnh dậy, đang nghe thông tin máy bay đang chuẩn bị hạ cánh. Tùy thuộc vào sức khỏe, tôi vẫn thưởng thức cảm hứng khi hộp động cơ rùng rùng kinh hoàng để sau cùng một giờ đồng hồ “kịch” khổng lồ cho biết thêm máy bay đã tiếp khu đất an toàn. Lần khần bao nhiêu lần tôi cảm thấy nó đồng nhất cao trào cuối của một pha làm tình cuồng dại. Là cảm hứng lúc khỏe. Còn lúc yếu, tôi chỉ thấy ù tai, đau nữa. Tôi không đủ can đảm nói cảm giác này cùng với ai, sợ hãi bị chỉ ra rằng thèm sex. Mọi bạn có lý do nghĩ như vậy bởi tình trạng hôn nhân của tôi hiện tại là độc thân. Tôi cùng Thy thân nhau chắc rằng vì chúng tôi đều là gái ế. Dĩ nhiên để sở hữu một tín đồ gọi là chồng với chúng tôi không khó, tuy nhiên cả hai rất nhiều không thấy phải tự ủn mình vào một trong những cuộc hôn nhân hình thức.

Bạn đang xem: Giấc mơ hoa anh đào

Xe chở shop chúng tôi về Hilton Osaka Hotel, hotel 5 sao ở trung tâm, vô cùng gần lâu đài Osaka. Đây là nơi dễ ợt nhất cho việc thăm thú tp này. Thy bảo thế. Các bạn tôi khi nào cũng là bạn hợp lý, lại chu đáo. Người hoàn hảo và tuyệt vời nhất thường ít được giời đãi mang đến kẻ hài hòa với mình. Shop chúng tôi tự yên ủi nhau như thế, hết lần này đến lần khác.  chúng tôi tắm nhanh vì vừa hoàn thành hành trình hơn 6 tiếng mệt nhọc mỏi, không cùng mọi người trong nhà ngâm bồn nữa. Đó là một trong những thú vui thỉnh thoảng nhì đứa đãi nhau vào phần nhiều ngày vào buổi tối cuối tuần thư thả, khi dập dềnh trong làn nước ấm áp, thoang thoảng mùi hương tinh dầu tràm. Thy có bộ ngực của thần vệ nữ, tôi ngắm không khi nào thấy chán. Là sự ngưỡng mộ cái đẹp. Vậy thôi.

Bữa sáng đầu tiên ở Osaka, công ty chúng tôi không vội tò mò thành phố này nhưng mà dùng luôn luôn phiếu ăn đính kèm theo phòng khách sạn. Tôi mang một đĩa lớn shasimi cá hồi, bạch tuộc, cá ngừ. Lần trước tiên tôi dám ăn sáng với mấy loại món ác liệt này bởi đã nghe rằng trang bị tươi sống tại chỗ này cực ngon cùng đảm bảo. Sáng sủa ngày ra dễ lạnh bụng, tôi không dám liều mạng, tuy thế ở tổ quốc của shasimi này thì nước ngoài lệ. Thy cũng tương tự tôi, sẽ dầm ngập miếng cá hồi tươi roi rói vào đĩa nước tương dầm mù tạt đặc sệt. Về khoản ăn uống cay thì tôi luôn luôn thua các bạn tôi. 

Ăn sáng ngừng Thy rủ tôi đi dạo khu thương mại và sắm sửa sôi rượu cồn ngay bao bọc ga Umeda và trung tâm mua sắm Grand Front Osaka. Hotel nơi chúng tôi ở nằm lọt trong tổng hợp này buộc phải vô cùng tiện lợi. Vừa đi Thy vừa nói rằng về tối nay cửa hàng chúng tôi sẽ trải nghiệm một tour phượt trên thuyền để ngắm hoa anh đào trong đêm. Tôi trố ánh mắt Thy. đứa bạn quá thân luôn không quen của tôi. Chả gọi nghĩ gì nhưng cô ấy dành cho tôi điều bất thần quá hoàn hảo và tuyệt vời nhất này. Xoàn sinh nhật tớ tặng ngay bạn, Thy thì thào. Trời ạ, có thể tôi kiếp trước bao gồm cho cô ấy vay mượn nợ nào đấy nên kiếp này Thy hiện diện để trả nợ tôi? chính tôi còn ko nhớ ra vài ngày nữa là tới sinh nhật mình. 

Đi mỏi chân cửa hàng chúng tôi quyết định tạt vào một quán nhỏ dại để nạp năng lượng trưa. Mỗi đứa điện thoại tư vấn một bát mì Udon nóng có nhiều rau do ăn sáng đã nạp năng lượng thừa đạm, từ quyết thế. Mắt tương đối ríu , shop chúng tôi về khách hàng sạn. Hôm nay ngủ trưa muộn chút nhé, giữ lại sức tối còn đi thuyền, 7 giờ tối mới bước đầu cơ. Thy bảo tôi thế. Trong lúc Thy kế hoạch kịch trong phòng tắm, tôi giở tờ phía dẫn chuyến hành trình kỳ thú ban đêm. định kỳ trình như sau: từ bến tàu Minatomachi (Namba) - Sông Dotonbori - Sông Kizu - Sông Dojima - Sông Okawa (nổi tiếng về hoa anh đào) - Sông Tosabori - Sông Toyokohori - Sông Dotonbori - Bến tàu Minatomachi (Namba). Theo reviews có cho hơn 5.000 cây anh đào, chạy dọc theo bờ sông Okawa. Khi mùa về nguyên một góc sông rợp một màu sắc hồng phớt rất đẹp mê ly. Tôi đã từng nhìn phần đa bức ảnh hoa anh đào tuyệt đẹp mắt trên mạng, tận thấy chắc chắn là còn kỳ diệu hơn. Tôi lưu giữ lại tâm trạng lần đầu nhìn thấy hoa anh đào ở Hàn quốc, vẫn thấy rộn rực lắm rồi, mà đó chưa phải là xứ sở của loại hoa này. Đứng trong vườn cửa hoa anh đào của quần đảo Jeju một ngày thời điểm cuối tháng ba, tôi như cứ trôi đi vào cái không khí miên man hoa ấy. Nghe lòng vỡ òa lúc đứng dưới gốc cây anh đào, được chạm nhẹ từng cánh hoa. đông đảo cánh hoa anh đào từ trắng, đỏ, vàng… mỏng tanh manh, tinh khôi trước nắng và nóng nhẹ. Rồi phần nhiều đợt gió xuất hiện, ào qua từng cây anh đào, cánh hoa anh đào theo từng lượt gió trùm lên người, tôi cứ im đi nhằm gió và hoa dịu nhàng lên người như thế. Tựa như các bông tuyết đầu mùa đang rơi... Hoài niệm đẹp đến cả có song lần tôi nằm mơ. Cơ mà tôi chưa lúc nào ngắm hoa anh đào ban đêm, lại bên trên sông. Nghĩ cho đó tôi đã cảm giác cả cơ thể bềnh bồng.

Cơn mê nhẹ của mình bị khựng lại bởi bất chợt nghe thấy một âm thanh lạ tai vọng ra từ phòng tắm. Bên cạnh đó tôi mê thật, vì sau đó giỏng tai lên chả nghe thấy gì nữa. Một lát, Thy cách ra từ đó, trên bạn mặc mẫu kimono bằng bông white tinh. Cô ấy nhẹ nhàng nằm xuống giữa giường. Chóng ở khách sạn này rất dài, đủ cho 4 người nhỏ bé như shop chúng tôi nằm thoải mái. Thy vớ cái tinh chỉnh và điều khiển tivi, một lúc đột kêu lên: 

- Ôi trời, tối nay có thể mưa này.

- Mưa thì sao, không ngắm được hoa nữa hả? – Tôi ngây ngô hỏi.

Xem thêm: Những Bức Thư Tình Buồn Giúp Người Đọc Thấu Hiểu Hơn Ý Nghĩa Của Tình Yêu

- À tớ không rõ. Cơ mà mưa thì tớ ko đi nữa đâu.

- Ôi sao lại cố gắng ? Tớ đang hồi hộp- tôi không ngăn được sự bất bình với bỗng cảm hứng rằng mình chưa biết đến cô ấy một 1 chút nào cả. Thy im re không nói nữa, kéo chăn đắp ngang ngực. Xúc cảm luôn tiêu cực theo Thy khiến cho tôi hơi khó tính nhưng tôi vẫn ngủ được ngay. ở đầu cuối chính Thy lại là người thức tỉnh tôi dậy và chúng tôi đi tàu độ 15 phút thì tới bến để ban đầu chuyến du ngoạn. Thy mặc áo len ấm cao cổ, không tính khoác chiếc áo da, đầu đội mũ len. ánh nắng mặt trời ngoài trời từ bây giờ cũng thấp tuy nhiên nai nịt loại đó trọn vẹn trái với phiên bản tính của chúng ta tôi. Thy nổi tiếng từ thời điểm năm đầu đh với những cái áo cổ rộng. Khoảng chừng trắng nõn phập phồng đặc trưng giới tính nghỉ ngơi cô ấy khiến cho người yếu hèn chỉ mong muốn ho, bởi trời rét mướt hay bởi đố kỵ cũng khó phân biệt. Gái già hâm dở, tôi lập cập cắt dịch cho bạn gái như vậy. Là tôi tự thì thầm với bao gồm mình thôi, chứ chẳng lẽ dám nói. 

Thuyền trường đoản cú từ di chuyển trên sông. Hai bên bờ sông, đầy đủ hàng cây anh đào thẳng tắp soi nhẵn xuống làn nước trong vắt. Tôi hít hà cái mùi của ngày xuân đang bao trùm quanh quanh, cảm thấy xốn xang cần yếu tả. Rất nhiều rặng cây được chiếu đèn, bội phản chiếu xuống phương diện sông, đẹp đẹp màu cổ tích. Đi dưới những hàng cây hoa nối hoa, không thể phân biệt có màu hồng hay màu trắng nữa, mà giống như đang đi dưới rất nhiều dải mây bồng bềnh. Nhìn hoa vào đêm hôm gọi là Yozakura, cô phía dẫn cho biết vậy. Rất nhiều cánh hoa xinh xinh màu sáng trắng lên trong không khí buổi về tối lại đem lại một vẻ đẹp mắt khác biệt. Làm nắm nào toàn bộ những cánh hoa hoàn toàn có thể ẩn mình trong một nụ hoa nhỏ dại như vậy nhỉ. Tôi liên miên ngắm, không dứt giơ máy lên lưu lại số đông cảnh tượng thần tiên. Nhất định tôi sẽ làm những đoạn phim tuyệt đẹp về đêm mơ hoa giỏi diệu nhưng tôi không chắc sẽ sở hữu được lần lắp thêm hai trong đời mình.

*******

Tôi đã quên loáng thắc mắc của chính bản thân mình nếu như nhì tháng sau Thy không hotline tôi ra tiệm và thông báo:

- sẵn sàng dự đám hỏi nhé. Ngày... Giờ..., ở khách sạn…

- bất ngờ quá đấy. Chú rể là ai thế?

- túng mật, đến này sẽ biết.

Với phiên bản năng rất lũ bà, tôi liếc cấp tốc xuống bụng Thy. Đã bắt gặp rõ tròn tròn. Bây giờ tôi sẽ hiểu vày sao nhị tháng trước bạn tôi sợ bị mưa vào người. Tôi thấy vui mang lại cô ấy đồng thời cũng thấy tương đối chạnh lòng. Hóa ra các bạn tôi vẫn có những kín tôi thiết yếu chạm tới. 

Đám cưới của Thy không có gì sệt biệt. Cô dâu cũng đầm trắng, voan trong mờ lộng lẫy, mặc tay chú rể đi xin chào quan khách, tổng số có hơn bốn mươi người. Tôi dự với trung khu trạng tương đối ức, thấy mình bỗng nhiên bị gạt khỏi cuộc sống của người mà tôi tưởng thân hơn bà bầu gái. Chú rể là một người tôi trước đó chưa từng gặp. Kỳ lạ cố kỉnh đấy. Tôi quen tất cả những ứng viên loanh xung quanh cô ấy cơ mà. Cô dâu chú rể bên cạnh đó có chút ngượng ngùng lúc đứng cạnh nhau. Tôi nghĩ về thế song vội xoàn gạt đi ngay. Gái già hâm dở. Câu thần chú xuất hiện kịp thời, giúp tôi khỏi thắc mắc tiếp. Không nén được kiến thức trêu chọc, tôi ké tai Thy hỏi nhỏ: Này, lúc bạn mặc váy áo thoát khỏi nhà, hàng xóm có biết là các bạn đi đâu không? Câu chơi của tôi phải hứng chịu đựng cú lườm cháy mặt của cô dâu. 

*******

Ba năm sau tôi sẽ 35. Đột ngột một hôm Thy bảo:

- chúng ta nên sinh một đứa con!

- Ôi, bằng phương pháp nào?

- Hỏi lạ thế?

- Nhưng bố mẹ tớ đang chết do tan nát sĩ diện nếu như như tớ không ông chồng mà bao gồm bầu. Mà lại tớ chưa kiếm được ai, bạn biết rồi còn gì.

- Ôi dào-Thy hạ giọng - chúng ta làm như tớ đi … 

Thy nói với tôi nhiều năm lắm. Tôi nghe ù cả tai. Tôi thì thầm phục bạn mình đã chu đáo lo liệu cho đứa con một số trong những phận thông thường ngay trường đoản cú khi nó vẫn chưa nhìn thấy ánh phương diện trời. Cơ mà làm như vậy cũng bởi vì cả những bậc sinh do đó những cô bé lớn như chúng tôi nữa.  chắc hẳn tôi không phải kể tiếp bạn đọc cũng biết, tôi sẽ làm cho gì. Nếu như có con gái tôi vẫn đặt thương hiệu là Anh Đào, với họ mẹ. Vậy đó.