*

Chap 97 Hôn môi thiếu gia. Lượt <2067 chữ >

(Đáng lẽ ta đề xuất kiếm hình cô bé hun nam cơ cơ mà mừ tìm hổng ra mang tạm tính năng này hắc hắc)

“A, là thiếu hụt gia, thiếu thốn gia sẽ tỉnh.” báu vật thấy được mang Huyền, lập tức buông lỏng tay khỏe khoắn Hiên ra rồi chạy tới, kéo ống tay áo thiếu gia lại, mạnh Hiên đứng sinh sống phía sau chú ý xem bọn họ.

Bạn đang xem: Háo sắc tướng công là của ta

Mặc Huyền ko vui hất tay của nữ ra, ra đi phía ngoài.

“Thiếu gia, ngươi muốn đi đâu?” bảo bối đi theo sau.

“Trở về.” khoác Huyền liên tục đi lên phía trước.

“Tại sao a?” bảo bối lần này kéo tay hắn lại, tạo nên hắn kết thúc lại.

Mặc Huyền không quay đầu lại, chỉ với nhìn coi phía trước, hắn chỉ là cảm xúc ngực ai oán bực, gồm chút bị đè nén.

“Chúng ta còn không tồn tại giúp đái Hiên Hiên thu dọn giỏi a, chưa hẳn nói ở hai ngày nữa rồi cùng mọi người trong nhà trở về sao?” bảo vật sít sao hấp dẫn hắn.

Mặc Huyền xoay fan lại cúi đầu chú ý Bảo Bối, trong ánh nhìn của nàng tràn trề nghi hoặc.

“Thiếu gia có phải hay không lại ko thoải mái?” bảo bối đột nhiên nghĩ tới, tay thiếu gia tựa hồ bao gồm chút lạnh, cô gái vội vàng chuyển tay sờ sờ trán của hắn “Không bao gồm a, tối ngày qua ta bao gồm đút thiếu thốn gia uống dung dịch a.”

Mặc Huyền chú ý nàng, hắn hình như rất nhớ rõ là hắn tối hôm qua quá căng thẳng mệt mỏi nên rất cấp tốc liền ngủ mất, ko nhớ rõ bảo vật có tới đút thuốc, cố định là nàng lặng lẽ âm thầm đút.

“Thiếu gia, ngươi trước tới ngồi ngơi nghỉ ở sân bé dại gần chỗ cửa nha, ta đã để một cái ghế, ta tiếng đi bưng cho ngươi cháo nạp năng lượng tại chỗ.” bảo bối vịn lấy thiếu gia, dìu hắn đi vào trong sân, hắn ngoảnh mặt quan sát lại, góc mặt trái, đúng đắn đã bày xong xuôi một dòng ghế lớn, không chỉ có vậy trải thảm, đối lập một bộ bàn lớn, bên cạnh để vài chiếc ghế trúc nhỏ.

Hắn đi tới, ngồi xuống, bảo bối lập tức di chuyển vào phòng phòng bếp đi lấy cháo.

“Bảo Bối đối với ngươi thiệt tốt.” bạo phổi Hiên đã đi được đến, ngồi ở đối diện Mặc Huyền trên dòng ghế trúc nhỏ.

Mặc Huyền liếc góc nhìn hắn, kế tiếp liền đem góc nhìn chuyển nhắm đến phía xa xa, ko khí nơi này thiệt sự siêu tươi mát, sương sáng sủa sớm làm cho không khí mang chút ít hương vị ẩm ướt, trên núi xa xa xung quanh quẩn một chút ít sương trắng, như một vị đàn bà xấu hổ bít khăn đậy mặt.

“Thiếu gia, thiếu gia” bảo vật đã bưng sơn cháo nóng giãy đi tới, để lên mặt bàn, mang Huyền tiếp tục không cồn đũa.

“Thiếu gia, ngươi sao lại không ăn?”

Mặc Huyền hếch lên lông ngươi lên, đưa con ánh mắt về phía nàng, khẽ hé song môi đỏ mộng “Còn chưa tồn tại rửa mặt.”

“A!” bảo bối kịp phản ứng, chớp nhoáng quay người chạy cho tới bưng nước ở bên trong.

Rửa phương diện xong, khoác Huyền không cấp tốc không chậm rãi ăn xong tô cháo, ăn uống vài miếng hắn tức thời buông đũa xuống.

“Bảo Bối, ngươi lúc này nấu thêm tí chút nước, ta mong muốn tắm rửa.” khoác Huyền chú ý y phục trên người một chút, hắn là bao gồm chút không thật sạch trên người, ngã bệnh hai thời nay cũng chưa có tắm rửa, cảm xúc trên fan vô thuộc không thoải mái.

Xem thêm: Lời Bài Hát Xuân Về Trên Bản Mông, Xuân Về Trên Bản Mông

“A!” bảo bối hai mắt tỏa sáng quan sát thiếu gia, mau chóng từ ghế nhỏ tuổi bên cạnh khiêu vũ dựng lên “Được, ta ta sẽ đi ngay bây giờ.” phụ nữ kích cồn chạy vào phòng phòng bếp nấu nước.

Mạnh Hiên nhìn bộ dáng nàng kích đụng chạy đi vào, nở niềm vui “Bảo Bối đây làm sao thế, xúc cảm đặc biệt mừng húm nha.”

Mặc Huyền chỉ cười cười, tiếp nối nhìn về bầu trời nơi xa.

Bảo Bối những lần nghe nói hắn ao ước tắm rửa, luôn quan trọng vui vẻ, cũng chính vì thiếu gia mỗi lần tắm cọ xong, mái tóc ướt hắn vẫn để báu vật lau khô, đối với phần vấn đề này, bảo vật luôn đặc biệt mong đợi. (lau tóc nhưng đã thỏa mãn rùi a~~)

Nghe giờ đồng hồ nước tan tắm rửa của thiếu gia ở mặt trong, bảo bối trên tay mang theo khăn nhiều năm vui vẻ ở phía bên ngoài đi qua đi lại.

“Bảo Bối, ta đi ra ngoài mua ít thứ rồi trở về sau.” mạnh bạo Hiên quan sát nét mặt hưng phấn của báu vật lắc đầu, ra đi ngoài.

“Bảo Bối, ngươi đang tại chỗ này làm vật gì vậy?” tè Lục từ kế bên sân nhỏ tuổi đi đến, bên trên tay còn nỗ lực theo một cái bọc, báu vật lập tức đi tới, tiểu Lục đưa bọc cho bảo bối “Đây là Tam thiếu gia muốn ta đem áo quần cho Tứ thiếu thốn gia tắm rửa rửa, nơi này ngơi nghỉ trong góc, sợ ta tìm kiếm nửa ngày.” tè Lục gồm chút bất mãn ngắm nhìn Bảo Bối.

“Ta đi trước, ta còn mong mỏi trở về giúp sức a.” tè Lục chú ý phòng ở tầm thường quanh, mặt lòi ra vẻ chán ghét “A đúng rồi, Tam thiếu gia mong mỏi ta nói mang lại ngươi biết một tiếng, nhóm fan Cao công tử toàn thể là giữa trưa sẽ đến, cũng đều có mang theo một không nhiều thức ăn tới đây, các ngươi phải không cần thiết phải làm cơm.” Nói hoàn thành liền đi.

Bảo Bối núm lấy cái quấn gật đồng ý “Ừ, biết rồi.”

Nhìn xem đái Lục đi xa, nàng trở lại trước cửa ngõ phòng, tiếng nước chảy bên phía trong đã ko còn. Bảo bối tiến cho cửa nghe ngóng.

“Vào đi” Thanh âm khoác Huyền từ vào trong phòng truyền đến.

“Vâng, thiếu hụt gia.” bảo bối lập tức đẩy cửa đi vào.

Thiếu gia chỉ mang trường sam white color trong, mái tóc black thật dài rủ xuống sinh sống phía sau người, vài sợi nhiều năm rối rủ xuống dọc theo phía trước, vài ba giọt bọt bong bóng nước nhàn hạ chảy xuống, khá nóng tràn ngập trong phòng, nhìn có vẻ hắn lại càng xuất xắc mỹ hơn, hai con mắt phượng câu hồn hơi tất cả mọng nước mông lung quan sát vào trong kính, ngón tay không lớn dài đã vỗ về vui chơi với mái đầu dài.

Bảo Bối cảm xúc tim đập cực kì lợi hại, thả chậm cước bộ, ngây ngốc đứng sống phía sau hắn, nhìn bóng lưng bé yếu của hắn.

“Như rứa nào còn ko qua đây.” Hắn dừng tay lại, giương mắt nhỏ mắt xem qua trong kính, nhìn thấy báu vật đứng làm việc phía sau ngây ngốc.

Bảo Bối quay lại thần trí “A, thiếu gia, đây là y phục tiểu Lục vừa rồi đưa tới.” bạn nữ vội đá quý bỏ bên cạnh. Lại từ bên trên ghế lân cận cầm tua tóc dài lên vụng về sử dụng khăn dìu dịu lau lau đến hắn rồi đứng lên.

Tóc của hắn vừa lâu năm lại vừa trơn, ngón tay lơ đãng đụng phải, theo sợi tóc trợt xuống, bảo bối dè dặt vệ sinh lấy, khuôn mặt ban đầu biến thành ửng đỏ, mang Huyền từ trong kính lẳng lặng quan sát nàng.

Lau được một lúc, tóc cũng đã khô được một chút ít ít, bảo vật buông khăn nhiều năm giữa tay xuống, từ bên trên bàn cầm lấy cây lược gỗ chải đầu, chải cho đến đi đầu tóc hắn óng mượt, lơ đãng đụng đề xuất hai lô má của hắn, tay run lên làm cho rớt cây lược gỗ, bảo bối nhỏ giọng ghê hô đứng trực tiếp chạy cho tới trước khía cạnh hắn nhặt lên cây lược, xoa xoa, giơ tay lên tự phía trước hướng tóc sát bên chải xuống, góc nhìn nàng quan sát từ trán của hắn xuống vùng dưới, sinh sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ thắm, báu vật không ngoài nâng khía cạnh hắn lên, từ bỏ từ mang đến nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ mọng của hắn.

Bảo Bối nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ mọng của hắn, lao động trí óc lập tức oanh một tiếng, thiếu nữ lập tức khiêu vũ dựng lên, thiếu gia chẳng thể tin nổi quan sát nàng, song môi khép kín.

“Thiếu gia, ta, vừa rồi, ta chưa phải là ráng ý.” báu vật có chút nói năng lộn xộn, bắt đầu vừa rồi là làm sao vậy? Nàng hoảng sợ lắc đầu, lại xua xua tay, vèo một giờ chạy ra ngoài.

Mặc Huyền nhìn về phía ngoài cửa, ánh mắt chớp động, quay đầu nhìn về phía bản thân trong kính, mặt tuy vậy khẽ hồng, chạm nhẹ đôi môi, vừa rồi bao gồm mình do sao không tồn tại tức giận? trái lại nội tâm bao gồm chút vui hoan hỉ nho nhỏ. (iu rồi iu rồi đó)