Tình cảm gia đình luôn là nguồn cảm xúc bất tận tồn tại trong thi ca văn học Việt Nam. “Chiếc lược ngà” của Nguyễn quang quẻ Sáng ăn cắp con tim tín đồ đọc do tình phụ vương con bao năm xa phương pháp mà đầy trớ trêu trong chiến tranh. Những ai đã từng phát âm “ nhà bếp lửa” của bằng Việt chắc chắn là không thể quên được tình yêu yêu thương nồng thắm của tín đồ bà giành riêng cho cháu. Hòa trong số những cung bậc nỗi nhớ và suy tứ của người cháu đối với bà là lòng hàm ơn vô hạn của con cháu về fan bà giàu tình thương cùng đức hi sinh. Còn Y Phương, cùng mạch nguồn cảm hứng ấy, công ty thơ đã cho ra đời tác phẩm “Nói với con” đầy thâm thúy khi mượn lời của người phụ thân nói với con, bí mật đáo nhờ cất hộ gắm bài học kinh nghiệm đạo lí về lòng hàm ơn cội mối cung cấp sinh dưỡng của mỗi con người, biểu hiện niềm tự hào, sức sống bạo gan mẽ bền chắc của quê nhà mình, có tác dụng rung rượu cồn bao trái tim độc giả...

Bạn đang xem: Đoạn văn nghị luận về tình cảm gia đình (4 mẫu), 22 bài nghị luận về tình cảm gia đình


*

lời nói của Goethe: "Dù là vua chúa tuyệt dân cày kẻ nào tìm thấy được sự an bình trong gia đình là fan sung sướng nhất" thật đúng lúc nói về gia đình. Tình cảm gia đình như những tia sáng diệu kì của cuộc đời. Tia sáng ấy sẽ sưởi ấm cho trung khu hồn mỗi người. Gia đình! Gia đình! Tiếng gọi nghe dễ tuy vậy lại linh nghiệm biết bao. Gia đình là một thứ thiêng liêng ko có thể so sánh được, biết hết giá trị.Gia đình là vị trí vun đắp những trọng điểm hồn. Hạnh phúc lớn nhất của mỗi con người là được có mặt là mập lên trong sự thương yêu, dạy bảo của gia đình. Trong trái tim mỗi bé người, gia đình luôn chiếm phần lớn, là nỗi nhớ mỗi một khi đi xa, là cồn lực, điểm tựa nhằm ta vượt qua đạt đến thành công trong cuộc sống. Với khi đọc “Chiếc lược ngà” của Nguyễn quang Sáng, “ phòng bếp lửa” của bởi Việt, “Nói cùng với con” của Y Phương ta phần nhiều cảm cảm nhận thiêng liêng nhì tiếng gia đình.
cuộc chiến tranh là hiện tại thực nhức xót của nhân loại.Nhưng rất nhiều đau yêu đương mất mát nhưng chiến tranh tàn khốc gây ra không thể nào giết thịt chết gần như thứ tình cảm đẹp như tình đồng chí,tình yêu đôi lứa,tình cảm gia đình,và cả tình của một người cha với bé gái.Truyện ngắn “Chiếc lược ngà” là 1 áng văn bất hủ ca ngợi tình phụ tử đơn giản và giản dị mà thiêng liêng.Chiến tranh đã tạo cho con người phải xa nhau,chiến tranh có tác dụng khuôn phương diện ông Sáu đổi mới dạng,chiến tranh khiến cuộc chạm chán gỡ của hai cha con khôn xiết éo le,bị thử thách,rồi một lần nữa chiến tranh lại hà khắc để ông Sáu chưa kịp trao cái lược ngà cho tận tay cho bé mà đã buộc phải hi sinh bên trên chiến trường. “Chiếc lược ngà” như 1 truyện cổ tích tiến bộ dẫn bạn đọc dõi theo số trời của nhân vật. Người còn, tín đồ mất mà lại kỉ đồ gia dụng gạch nối giữa cái mất mát với sự mãi mãi là mẫu lược ngà nói với bọn họ nhiều điều về tình người, tình đồng chí, tình thân phụ con Cảm động nhất, để lại ấn tượng nhiều nhất cho người đọc là tình phụ tử thiêng liêng, sâu đậm –tình yêu thương thương nhưng ông Sáu dành riêng cho đứa bé gái.
Hai cha con ông Sáu gặp nhau sau tám năm xa cách, mà lại thật trớ trêu là nhỏ bé Thu không nhận cha, mang lại lúc em nhận ra và biểu lộ tình cảm đậm đà thì ông Sáu phải ra đi. Quay trở về khu căn cứ, ông Sáu dồn toàn bộ tình thân thương và ao ước nhớ đứa con vào việc làm cây lược ngà để khuyến mãi ngay con, tuy vậy ông đang hi sinh khi còn chưa kịp trao món đá quý ấy cho nhỏ gái.

Xem thêm: Quảng Nam: Nam Thanh Niên Bị Nhóm Người Chém Dã Man Do Mâu Thuẫn Lúc Ăn Nhậu


Sau bao năm tháng mong chờ, đau khổ, ông Sáu đang được đón nhận một nụ cười vô bờ khi nhỏ nhắn Thu gọi tiếng “Ba” . Ông quay trở về khu căn cứ với một im tâm to rằng sinh hoạt quê nhà gồm một đứa phụ nữ thân yêu luôn chờ đợi ông, từng giây từng phút mong mỏi ông quay về. Lời dặn của đứa con tước lúc chia tay “Ba về ! tía mua một cây lược cho nhỏ nghe ba!” đã can hệ ông nghĩ đến việc làm một loại lược ngà cho con. Khi tìm được một khúc ngà, ông đã cực kỳ vui mừng, vui vẻ như đứa trẻ con được quà. Rồi ông dành riêng hết tâm trí, sức lực lao động vào vấn đề làm cây lược. Có lẽ không 1-1 thuần vị ở rừng rú chiến khu, ông ko thể cài được cây lược nên làm lược từ ngà voi là một trong những cách xung khắc phục cực nhọc khăn. Mà cao hơn thế, sâu hơn thế, ngà voi là máy quí thảng hoặc - dòng lược cho nhỏ của ông phải được thiết kế bằng sản phẩm quý gí ấy. Với ông không thích mua, mà ước ao tự tay mình làm cho ra. Ông vẫn đặt vào vào đấy tất cả tình phụ thân con của mình. Đó là ước muốn đơn sơ của đứa con gái bé bỏng bỏng vào giây phút thân phụ con tự biệt. Nhưng đối với người cha ấy, đó là ý muốn ước đầu tiên và cũng chính là duy nhất vì thế nó cứ thúc đẩy trong lòng. Tìm cho con cây lược trở nên bổn phận của bạn cha, thành tiếng điện thoại tư vấn cầu khẩn của tình phụ tử vào lòng.
Ông tự dưng chốc đổi mới một nghệ nhân sáng chế tài tình mà chiếc lược ngà là vật phẩm duy độc nhất của cuộc sống anh. Hầu như lúc rỗi, ông cưa từng mẫu răng lược, thận trọng, tinh tế và cầm cố công như fan thợ bạc. Bụi ngà hàng ngày rơi một nhiều làm bạn đồng nhóm cũng cảm thấy vui mang đến ông. Trên sống sườn lưng cây lược, ông sẽ tẩn mẩn xung khắc một dòng chữ nhỏ tuổi “Yêu nhớ tặng Thu nhỏ của ba”. Cái chữ bé dại mà đựng bao tình cảm phệ lao. Câu hỏi làm loại lược vừa là giải pháp ông giải tỏa trung khu trạng mong nhớ, ân hận vừa là biện pháp gởi vào đó số đông yêu thương thèm khát cháy bỏng dành cho đứa phụ nữ yêu của mình. Dòng lược ngà lúc này đã biến đổi một vật dụng quí giá chỉ thiêng liêng cùng với ông Sáu. Nó có tác dụng dịu đi nỗi ân hận và chứa đựng bao nhiêu tình cảm yêu mến, nhớ thương, mong đợi của của người phụ thân đối với người con xa cách. Cây lược ấy chưa chải được mái tóc của con nhưng nó như tháo gỡ được phần nào trung tâm trạng của ông. đông đảo lúc ghi nhớ con, ông đem cây lược ra nhắm nhía rồi mài lên tóc cho bóng mượt. Lòng yêu con đã biến người chiến sĩ trở thành một người làm gỗ - mộc nhân chỉ trí tuệ sáng tạo ra một công trình duy độc nhất vô nhị trong đời. Ông giữ hộ vào kia bao lời nhắn nhủ thiêng liêng, giữ hộ vào đó bao nỗi nhớ muốn con. Dòng lược ngà là kết tinh tình phụ tử mộc mạc nhưng mà đằm thắm, đối kháng sơ cơ mà diệu kì, là hiện lên của tình phụ thân con bất hủ giữa ông Sáu và bé nhỏ Thu. Tình cảm ông dành cho con cháy bỏng, như một chiếc sông rã mãi trường đoản cú suối nguồn, như loại máu chảy sâu vào tim ông, vào tâm hồn ông mang lại phút cuối vẫn tỏa nắng chẳng nguôi.
thật trớ trêu, ông Sáu đang hi sinh khi còn chưa kịp trao chiếc lược ngà vào tay con. Giây phút ở đầu cuối của sự sống, ông rút vào túi ra chiếc lược ngà đưa cho những người đồng team là chưng Ba, chỉ vắng lặng nhìn bác bố một hồi, cái góc nhìn nhắn nhủ bao điều, ông ao ước con nhận lấy loại lược ngà - ấy cũng chính là lời trăn trối cuối cùng của ông. Nhưng mà đó là điều trăn trối ko lời, nó rõ ràng là thiêng liêng hơn hết một lời di chúc, vì đó là sự uỷ thác, là ước nguyện cuối cùng của người chúng ta thân, ước nguyện của tình phụ tử!Và cũng chủ yếu chiếc lược ngà ấy đang làm phát sinh một tình yêu mới, như tình cảm phụ thân con giữa cô giao liên là bé bỏng Thu xa xưa và bác Ba. Tín đồ đọc đề nghị nghẹn lòng sinh sống các tình huống xót xa, tưởng như sẽ hoàn thành bằng một dấu chấm hết nhưng mang đến phút cuối thì lại tan vỡ òa theo chiếc cảm tung của cảm xúc. Tuy ông Sáu vẫn hi sinh nhưng mẩu truyện về hai phụ vương con anh sẽ còn sinh sống mãi.
Tình cảm mái ấm gia đình là là vật dụng tình cảm quan trọng ,thiêng liêng cùng bất diệt. Tình cảm gia đình từ xưa cho nay, vẫn luôn như mẫu sữa êm ấm nuôi nấng ta khôn bự trưởng thành. Y Phương - một bên thơ dân tộc bản địa miền núi, thiết tha “Nói với con” về tình cảm phụ thân con thắm thiết, tuyệt rộng hơn hết đó đó là tình cảm so với quê mùi hương dân tộc, với phiên bản làng. Tiêu biểu là đoạn thơ: